10km lần đầu tiên


Summer của Joe Hisaishi là bản nhạc luôn làm đôi chân muốn được chạy nhảy…và phải là được chạy nhảy trên một bờ đê thênh thang, gió hè về chiều man mát. Chiều nay là một buổi chiều như thế. Sau những ngày thời tiết Hà Nội nóng chảy mỡ, nóng gần bằng lò sấy thịt bò khô Vân Vũ, khi mà “ngay cả ngồi thở cũng làm ta lao lực”, thời tiết 30 độ và những áng mây đen sắp thành mưa chẳng khác gì thiên đường đang vẫy gọi. Không xách giày lên chạy lại bảo phí. Nhất là khi điện lực Thanh Xuân rất hân hạnh tài trợ cho 1 ngày được làm việc offline, 6h đã có thể xách giày lên và phi ra công viên :))))

Công viên Lenin hôm nay đông lắm. Vui nhất là có nhóm các bác U50, 60 chạy theo đoàn. Tốc độ vừa phải, rôm rả tiếng nói chuyện. Vì quá đông, và mọi người đều chạy theo một hướng, khởi động xong nó với Tuân chọn hướng ngược dòng người mà chạy.

10km là một thử thách thật sự, khi chân vẫn còn đau vài chỗ. Cái ác mộng tái phát viêm cân gan bàn chân 3 tuần lần trước vẫn còn nguyên. Khi mà plan trong tuần không theo được, ngày bỏ, ngày chạy không đủ thì nó cũng không tự tin là có thể với được tới cột mốc này trong hôm nay. Tự nhủ bản thân thôi cố được 8km cũng là an ủi.

3 km đầu ngon lành. Sau một tháng tập chạy thì giờ 3km đầu luôn tràn đầy năng lượng. Hôm nay trời mát, ra ít mồ hôi hơn hẳn mấy hôm trước. Cảm giác sung sướng lắm. Ước gì Hà Nội nằm ở vĩ độ cao hơn tí. Thời tiết quanh năm mát mẻ có phải yêu hơn nhiều không. Km4,5 diễn ra bình thường. Nhạc của Joe Hisaishi vẫn vang vang bên tai, lúc nhẹ nhàng du dương, lúc tràn trề cảm xúc. Km6 là cột mốc lớn, khi nó bắt đầu cảm nhận rõ dư vị của thức ăn nạp vào từ 6 tiếng trước. Mùi canh rau ngót. Mùi thịt gà luộc. Bụng bắt đầu long xòng xọc. Đi kiếm chai nước uống mấy hụm cũng chả xi nhê gì. Càng làm sự khó chịu ở bụng trở nên rõ ràng hơn. Cổ chân phải lúc này bắt đầu lên tiếng, đau âm ỉ, làm tâm lý nó không được thoải mái vì lo sợ tái phát chấn thương cổ chân. Đường chạy ở CV Lenin nhiều đoạn nghiêng dã man. Cứ “tua” mãi một chiều như vậy thì khổ cho chân phải quá.Hết km6 nó quay đầu, chạy ngược lại để phần đường nghiêng nhiều hơn về bên trái, giảm tải cho chân phải. Có một vài đoạn dốc lên dốc xuống chỉ 1m, và rất thoai thoải, nhưng chạy đến km8 thì thấy mấy cái dốc đó quả là ác mộng. Lúc này chỉ còn niềm tin là chân cẳng vẫn chịu được thì thôi tranh thủ ngày đẹp trời, cố nốt đi. Hít thở hít thở.

Được thêm một lúc thì cảm giác không thể cố được nữa. Đi bộ một đoạn, đang tính bỏ cuộc thì lại gặp 1 em gái xinh đẹp nhẹ nhàng chạy qua…Sĩ diện nổi lên, nam tính nổi lên…1.5km còn lại phóng liền 1 hơi. Giờ thì đã hiểu vì sao Tuân nó cứ đòi ra đây chạy. Trong những lúc này, một chút động lực nho nhỏ như vậy quả thật làm tâm lý người ta phấn chấn hơn hẳn. :))

200m cuối cũng vui. Đo km bằng điện thoại, mà tay đầy mồ hôi không mở được điện thoại, không biết còn bao nhiêu m nữa mới đủ 10k. Cái tâm lý cứ chạy trong mù lòa đến khi nào giọng nói Congratulation…vang lên quả thật là khó chịu. Nhưng khi khoảng khắc đó đến, nó hét lên đầy sung sướng. Nó thở đầy sự SƯỚNG….ú a ú ớ =))) (thực ra là mệt đứt hơi)

Kết thúc buổi tối bằng 2 3 cốc bia bên anh em thì quả thật là trên cả tuyệt vời. Uống bia xem Euro nữa thì còn tuyệt vời trên cả trên cả tuyệt vời. Vậy đó. Xin hết ! Giờ xin phép đi ngủ mai còn phải chạy recovery..nghe nói là rất ác mộng😦

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s